Thư ký Tống muốn kết hôn chưa?
Edit: petichoir
–
\”Hệ thống, ranh con, đồ hèn, quái thú.\” Tống Nhược Thần mắng, \”Cậu chưa thử nghiệm xong nữa hả?\”
【Tiến độ hiện tại là 50%, sắp xong rồi nè.】
【Liếc mắt huýt sáo.jpg】
Giản Dục Hành vững vàng bế Thư ký Tống trong tay, lần thứ năm bước ra ngoài, thư ký nhỏ tựa đầu vào vai hắn, sắc mặt dần hiện rõ sự bực bội.
Quá khó để nhịn cười, Giản Dục Hành gắng sức nén lại.
Chẳng phải muốn được ôm ư? Sao vẫn còn tức giận?
Đừng bảo hệ thống hỏng thật rồi nhé?
Leng keng.
Lần này, Tống Nhược Thần lăn xuống cầu thang.
Tống Nhược Thần: \”… Ui da.\”
Leng keng leng keng, tiếng \”Ui\” đồng thanh vang vọng bên tai.
Sống từng ấy tuổi, Giản Dục Hành đã được mở mang tầm mắt với màn trượt cầu thang muôn màu muôn vẻ này.
Tiếp theo, leng keng.
\”.ad iU\” Tống Nhược Thần trượt lên cầu thang.
Giản Dục Hành: \”?\”
Hệ thống thật sự hỏng rồi?
Buồn cười chết mất, bị kẹt trên cầu thang không khác gì một thằng hề, hahahaha… ha.
Giản Dục Hành: \”: |\”
Ừ thì tôi cũng là một thằng hề.
【Sắp xong sắp xong, 20% cuối cùng.】
Tống Nhược Thần trượt xuống với tốc độ 0.5x, mắt cá chân từ từ đập vào cạnh bậc thang.
【Số lần sử dụng khôi phục hôm nay đã hết, làm mới lúc 0 giờ nhó~】
Tống Nhược Thần nghiêng đầu, xỉu.
Giản Dục Hành đợi 5 giây, sau khi xác nhận chức năng điên rồ kia đang chờ hồi chiêu thì mới thở dài một hơi, bước xuống cầu thang bế ngang Omega nằm dưới đất lên như những lần trước đó.
Tống Nhược Thần bị thất bại đè bẹp, hé mở một con mắt. 0.o
\”Lần trước anh ta nhấc chân trái ra đầu tiên mà nhỉ?\” Tống Nhược Thần hỏi hệ thống.
【Nhớ lộn rồi đấy.】
\”Phản diện tốt ghê, chịu nhặt tôi lên.\” Tống Nhược Thần nói, \”Sau này tôi không gọi anh ta là phản diện nữa.\”
【Chính diện.】
\”Cái đó cũng không cần thiết.\” Tống Nhược Thần đáp, \”Hệ thống, chân tôi đau quá, đền chân cho tôi đi.\”
Tại một bàn ăn trong khu vực tiếp khách, Yến Từ đang trò chuyện với Mạnh Vũ Miên——
\”Mãi sau này, em mới nghe kể rằng, ở vũ hội ngày ấy có người đã lên kế hoạch chèn ép tôi, muốn khiến em mất mặt.\” Mạnh Vũ Miên nói, \”Thế là Thư ký Tống – người mà em không ngờ tới, đã tận tay làm em mất sạch mặt mũi.\”