Hắn xúc từng xẻng đất, đào ra chậu cây đã được trồng sẵn.
Edit: petichoir
–
Trong phòng phỏng vấn, Trợ lý Cung dù đã cạn kiệt ý tưởng nhưng vẫn cố vắt óc đặt ra câu hỏi:
\”Nếu cậu có một đồng nghiệp, đặt nhà hàng thì nhất quyết chọn gần nơi ở, đụng tới công việc thì toàn lựa cái đơn giản nhất, mỗi khi đến giờ cơm trưa thì phải tan ca sớm cả tiếng đồng hồ để chuẩn bị tinh thần trước bữa ăn.\” Trợ lý Cung hỏi, \”Vậy cậu sẽ xử lý thế nào?\”
Lăng Hạnh toát mồ hôi hột.
Tập đoàn Tiêu Thập thật sự rất khó vào, câu hỏi cũng oái oăm đến như vậy.
Tống Nhược Thần bật cười thành tiếng: \”Tất nhiên là phải coi người ấy như tổ tông mà phụng dưỡng rồi.\”
Leng keng.
Tống Nhược Thần lớn giọng: \”Trợ lý Cung, xin hãy hỏi những câu liên quan đến buổi phỏng vấn.\”
Giản Dục Hành: \”…\”
\”Thư… Trợ lý Cung.\” Giản Dục Hành mở miệng, \”Ra ngoài xem lại giờ đi, cái đồng hồ treo tường này chắc… hỏng rồi.\”
Trợ lý Cung chợt vỡ lẽ, vội vã đến phòng chuẩn bị phỏng vấn để lấy đồng hồ và điện thoại cho mọi người.
Tống Nhược Thần không ngọ nguậy nữa, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Giản Dục Hành đong đầy sự ngưỡng mộ và biết ơn, thậm chí còn nở một nụ cười hiền dịu.
Giản Dục Hành: \”?\”
Hắn từng thấy Tống Nhược Thần giả vờ điềm tĩnh và thờ ơ, cũng từng thấy cậu cười xấu xa lúc sử dụng khôi phục để gây rắc rối. Nhưng nụ cười trầm lặng và nhẹ nhàng thế này thì là lần đầu tiên.
Cũng… dễ thương đấy chứ.
\”Nhị thiếu.\” Trợ lý Cung hớn hở quay lại, \”Đồng hồ bị hỏng thật, quá giờ rồi, hiện tại đã có thể tan làm.\”
Tống Nhược Thần: \”: D\”
\”Thư ký Tống, điện thoại của cậu đây.\” Trợ lý Cung giao đồ, \”Cái ốp tai mèo này trẻ con ghê ta.\”
\”Cảm ơn nhá.\” Tống Nhược Thần đáp, \”Hôm nay thấy cậu giống người hơn rồi đó.\”
Trợ lý Cung: \”?\”
Ốp lưng tai mèo là Táo Đỏ mua cho, Tống Nhược Thần thích lắm.
Dù sao, cũng nhờ có cái ốp này mà cậu không cần khôi phục mỗi lần làm rơi điện thoại nữa.
\”Buổi phỏng vấn hôm nay kết thúc tại đây.\” Trợ lý Cung nói, \”Mọi người về chờ thông báo đi.\”
Các ứng viên lần lượt đứng dậy, vây thành vòng tròn, chọt chọt Lăng Hạnh vẫn đang ngồi bất động.
\”Chúng tôi không tìm thấy sự tồn tại của bộ não trong cơ thể này.\” Có người kết luận.
Lăng Hạnh: \”…\”
Kiếp trước tạo nghiệt, kiếp này phải đối mặt với Cung Hỏa.
Toàn hỏi mấy câu gì đâu không.