100%? Điêu à?
Edit: petichoir
–
Tên ngốc này, cũng biết cách sai khiến người khác làm việc quá nhỉ.
Giản Dục Hành tức tới nỗi không khí cũng phải lặng thinh.
\”Đây là báo cáo công tác mà Thư ký Tống nộp cho hội đồng quản trị.\” Trợ lý Cung đưa thêm một tài liệu khác, \”Mời Nhị thiếu xem.\”
Nhị thiếu chuyên chú xem.
Nhị thiếu: \”…\”
Những câu từ hoa mỹ này, nguồn cây gốc rễ cũng là từ Giản Dục Hành mà ra.
Giản Dục Hành lật hết đống tài liệu, trong lòng thở phào một hơi.
Cứu được cứu được, mấy tài liệu như bài phát biểu của nhân viên xuất sắc và báo cáo hàng tháng không phải do hắn chấp bút, tương đối có phong cách cá nhân, viết cũng rất dài.
Trong khoảng thời gian này, ít nhiều gì hắn vẫn gây khó dễ cho thư ký nhỏ. Có lẽ là vì làm không xuể nên Tống Nhược Thần mới phải dùng tới chút mưu mẹo.
Giản Dục Hành ổn định tâm lý bằng cách nở một nụ cười.
Cửa văn phòng bật mở, Giản Phong tiến vào.
\”Ơ, Sếp Giản đích thân tới ạ.\” Trợ lý Cung chào hỏi.
\”Sắp tới có người của Hào Trì ghé qua, thư mời cũng đã được gửi đi.\” Giản Phong mở miệng, \”Đón tiếp chung với anh chứ?\”
\”Không thành vấn đề.\” Giản Dục Hành đáp.
\”Hai ngày nay anh ngủ không ngon hả?\” Giản Dục Hành hỏi.
Quầng thâm lộ rõ, mắt cũng nhỏ hơn hẳn.
\”Dạo này ngủ hơi trễ.\” Giản Phong cười, \”Trò chuyện với anh dâu em nhiều hơn tí.\”
Giản Dục Hành: \”?\”
À à hiểu hiểu, trò vui mới chứ gì, có Omega cái là cậy thế bắt nạt người ngay, vấn đề này cũng mang ra khoe luôn rồi.
\”Gần đây em ấy hứng thú với văn hoá công sở haha.\” Giản Phong cười giả lả hai tiếng, \”Tụi anh cùng nhau nghiên cứu cách viết bài phát biểu của nhân viên xuất sắc với báo cáo công việc hàng tháng suốt mấy đêm liền.\”
Giản Dục Hành: \”Hai người biết hưởng thụ nhỉ…\”
Khoan đã.
Nghiên cứu cái gì cơ? Nghe quen quá.
Giản Dục Hành: \”…\”
Đó chẳng phải công việc mà hắn giao cho Tống Nhược Thần ư? Sao lại chạy sang tay anh trai hắn rồi?
Tống Nhược Thần, thật ra một việc cũng chẳng hề đụng đến?
\”Em trai, đang nghĩ gì đấy?\” Giản Phong hỏi, \”Trông biểu cảm của em phức tạp thế?\”
Giản Dục Hành: \”: O\”
Có à?
\”À đúng rồi.\” Giản Phong chợt nhớ ra, \”Hôm qua mẹ gọi điện, bảo hai đứa mình không lớn lên cùng nhau, chưa đủ thân thiết, cho nên trong công việc phải hỗ trợ đối phương nhiều hơn, bao giờ rảnh thì tụ tập một bữa, giữa hai anh em không được xa cách quá.\”