۶ৎ [Đm] Omega Ngu Ngốc Bị Ràng Buộc Bởi Hệ Thống Khôi Phục – 22. Che mưa chắn gió – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

۶ৎ [Đm] Omega Ngu Ngốc Bị Ràng Buộc Bởi Hệ Thống Khôi Phục - 22. Che mưa chắn gió

Anh ta sẽ hung dữ làm nhục tôi.

Edit: petichoir

Giản Dục Hành dành 10 phút chơi với vòi nước, 10 phút tạo bọt xà phòng, rồi lại thêm 10 phút nghịch nước tắm rửa.

Sau khi đảm bảo không còn động tĩnh gì nữa, hắn bước ra khỏi bồn.

Cảm giác được mặc quần áo thật dễ chịu, tổ tiên loài người lần đầu đắp lên mình chiếc lá cây chắc hẳn cũng xúc động thế này.

Chuông điện thoại dường như đã reo được vài phút, Giản Dục Hành đi tới nhận cuộc gọi.

\”Người đâu rồi?\” Mẹ hắn hỏi ở đầu dây bên kia, \”Máy rơi vào khe giường hay gì? Đến điện thoại cũng không tự nguyện nghe à?\”

\”Nào có.\” Giản Dục Hành đáp, \”Con sợ nghe cũng như không thôi.\”

Mẹ hắn: \”?\” Nói gì kỳ cục quá vậy.

\”Mai về nhà ăn cơm nhé.\” Mẹ hắn tiếp tục, \”Lâu lắm chưa về, về tự nấu món mình thích đi.\”

\”?… Được ạ, mai con về.\” Giản Dục Hành đáp.

Hắn hàn huyên với mẹ thêm đôi câu rồi cúp máy.

˖ ݁𖥔 ݁˖ 𐙚 ˖ ݁𖥔 ݁˖

Sân bay thành phố A.

Một sinh viên đại học qua đường nhiệt tình đẩy xe lăn của Mạnh Vũ Miên, ra khỏi sân bay cùng Tống Nhược Thần.

\”Cảm ơn.\” Tống Nhược Thần nói.

Sinh viên đại học ai ai cũng luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác, chỉ cần túm bừa một đứa là có thể nhận được sự trợ giúp siêu cấp gấp đôi.

\”Anh làm nổi chứ?\” Sinh viên hỏi, \”Chiếc xe lăn này hơi nặng, bánh cũng không nhạy, khó đẩy lắm đấy.\”

\”Không sao, anh làm được.\” Tống Nhược Thần kéo vali của Mạnh Vũ Miên, chỉ vào chiếc xe đỗ bên đường, \”Tới rồi, bọn anh lên xe đây.\”

\”Được rồi.\” Sinh viên Alpha vui tươi hớn hở vẫy tay, \”Bái bai~\”

Thư ký Tống mỉm cười gật đầu.

\”Tiểu thiếu gia Mạnh.\” Tống Nhược Thần quay lại nhìn Mạnh Vũ Miên, \”Chúng ta đã… an toàn ra ngoài sân bay, giờ tôi sẽ đưa ngài về chỗ ở.\”

\”… Được.\” Mạnh Vũ Miên nói.

Theo sự hiểu biết của Tống Nhược Thần về cuốn tiểu thuyết thì Mạnh Vũ Miên chẳng phải kẻ xấu, y chỉ quen thói ỷ lại người khác, ở nhà dựa vào cha mẹ, ra ngoài cậy nhờ anh em, không có khả năng tự đảm đương cuộc sống.

Chẳng việc gì cả, Thư ký Tống sẽ che mưa chắn gió cho y.

\”Tiểu thiếu gia Mạnh, tôi cõng ngài lên xe.\” Tống Nhược Thần nói.

Quả nhiên là thư ký của tổng giám đốc, xử lý công việc rất chu toàn, Mạnh Vũ Miên tươi cười đồng ý.

May mà có Thư ký Tống, khiến thành phố A bỗng trở nên ấm áp tình người.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.