Xương cổ tay của Tống Nhược Thần nhỏ nhắn, làn da mềm mại và ấm áp, véo vào… cũng khá thoải mái.
Edit: petichoir
–
Leng keng.
Giản Dục Hành: \”=皿=\”
\”Này có phải hơi nhiều không?\” Giản Phong ôm tài liệu.
\”Biết nhiều khổ nhiều, Sếp Giản.\” Tống Nhược Thần né tránh ánh mắt của Giản Dục Hành, tiến lại gần Giản Phong, \”Nhưng tôi có thể giúp ngài san sẻ chút ít, chúng ta vừa chạy vừa nói nhé.\”
Giản Phong: \”?\”
Tống Nhược Thần: \”Vừa đi vừa nói, mau lên.\”
Tống Nhược Thần thúc giục Giản Phong như thể lửa đã đốt tới mông.
Tôi đánh vai ác, tôi tiến bộ rồi.
Tống Nhược Thần hoan hô trong đầu.
Tôi cũng là một thư ký có năng lực tự mình đảm đương nữa.
【Sai sót lớn, tôi~ đi~ thăng thăng cấp~】
【Ví tiền~ xu~ khôi phục nhận được 20 phút.】
【Ài, đại ca bớt run hộ em~ Em sắp chập điện rồi này~】
Tống Nhược Thần không muốn run, nhưng ánh mắt khi nãy của Giản Dục Hành trông cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy, khí thế choáng ngợp quá chừng.
May là cậu có hệ thống khôi phục thần kỳ, nếu không rơi vào tay của Giản Dục Hành, chắc chắn cậu sẽ không sống tốt.
【Nho Nhỏ, hay là sau này đừng chọc phản diện nữa.】
\”Tôi có chọc đâu.\” Tống Nhược Thần ấm ức, \”Tại anh ta cứ kiếm tôi gây sự chứ bộ.\”
\”Với lại, sợ hãi không thể giải quyết vấn đề.\” Tống Nhược Thần đưa ra lựa chọn, \”Tôi sẽ đối mặt với sóng gió, đương đầu với khó khăn.\”
Trốn tránh không bằng chủ động, cứ chọc tức phản diện thêm mấy lần để tích lũy kinh nghiệm, giúp bản thân loại bỏ sự nhạy cảm, chắc chắn cậu có thể trở nên điềm tĩnh.
\”Thư ký Tống?\” Giản Phong dừng trước cửa thang máy.
\”Đến ngay.\” Tống Nhược Thần bước tới, bấm nút thang máy cho ông chủ.
Giản Phong liếc chồng tài liệu trong tay, nhìn đi nhìn lại vài lần, còn Tống Nhược Thần thì đã bị mê hoặc bởi quảng cáo món lẩu đang chạy trên màn hình ở thang máy.
\”Thư ký Tống.\” Giản Phong mở miệng, \”Cậu có thể san sẻ với tôi cái gì trong chỗ tài liệu này?\”
Tống Nhược Thần quên béng mất.
\”Làm nghề nào thì yêu nghề nấy, ngài cứ xem trước, sau đó ghi chú ý kiến.\” Tống Nhược Thần nói, \”Tôi chịu trách nhiệm… giúp ngài gửi cho hội đồng quản trị chỉ qua một thao tác.\”
\”Sếp Giản ngủ ngon.\” Tống Nhược Thần chuồn gấp.
\”Từ từ, Thư ký Tống.\” Giản Phong gọi lại, \”Tuần sau Mạnh Vũ Viên sẽ đến thành phố A tổ chức triển lãm tranh, tôi tạm thời… không có thời gian ra ngoài, cậu giúp tôi tiếp đãi và chăm sóc nhé, tôi tăng lương cho.\”