Xét nghiệm kiểm tra độ phù hợp pheromone của anh đã có kết quả.
Edit: petichoir
–
\”Đúng vậy hahaha, quả nhiên là Sếp Giản nhà ta, hôm qua tôi tan làm sớm nên không có mặt ở hiện trường, tiếc ghê…\” Trợ lý Cung một bên cầm tập tài liệu, một bên gọi điện thoại đi ngang qua đầu cầu thang.
\”Ủa, Nhị thiếu.\” Cung Hỏa \”lùi xe\”, \”Sao ngài lại đứng đây?\”
\”2 lần, 20 tầng, mỗi một viên gạch của cái cầu thang này tôi đều đã giẫm qua…\” Giản Dục Hành lẩm bẩm.
Trợ lý Cung: \”…?\”
\”Không có gì.\” Giản Dục Hành khôi phục tinh thần, \”Lo làm việc của cậu đi.\”
\”Hahahaha đúng đúng, nói tiếp nói tiếp.\” Trợ lý Cung mang điện thoại rời khỏi.
Ready go!
Giản Dục Hành bắt đầu leo cầu thang lần thứ ba, trong tâm trí thấp thoáng bảy tám phương pháp trừng phạt.
Chỉ chùi sạch bàn thôi là chưa đủ, phải bắt Thư ký Tống đứng lau sàn 2 tiếng đồng hồ, sau đó lại tống cổ ra ngoài đi giao tài liệu.
Hắn muốn nhìn thấy Thư ký Tống thở dốc vì kiệt sức.
Tầng 18, tầng 19,… tầng 20. Giản Dục Hành lần nữa lên đỉnh.
\”Tống! Nhược! Thần!\” Hắn tức giận đùng đùng đẩy cửa văn phòng.
Một chiếc lá trầu bà vàng xoáy tròn một vòng, đáp xuống mặt đất.
Trong văn phòng chỉ có sự sống, không có con người.
Chạy rồi, lần này Thư ký Tống cứ thế bỏ chạy.
Giản Dục Hành: \”…\”
Thang máy chầm chậm dừng ở tầng 1, cánh cửa mở ra, Thư ký Tống xuất hiện với nụ cười trên môi.
【Đã cùi bắp lại còn ham chơi.】
Hệ thống nói.
\”Thống Nhi, tôi có thể mang khoe cả năm luôn.\” Tống Nhược Thần kiêu hãnh, \”Tôi ngang ngược trên đầu trên cổ phản diện đó.\”
【=.= Vui chơi chán chê mới thấy sợ hãi, chột dạ đến mức không dám nhìn người, thế là khôi phục hẳn 25 phút?】
\”Đừng gửi biểu tượng cảm xúc trong đầu tôi.\” Tống Nhược Thần nói, \”Chẳng qua tôi đột nhiên muốn thử chi số tiền lớn để khôi phục thôi.\”
【Thử xong rồi đó, phát biểu cảm nghĩ đi nào?】
\”Cảm thấy thời gian như dài hơn.\” Tống Nhược Thần đáp, \”Đời người có vô vàn khả năng.\”
Trong văn phòng yên tĩnh, Giản Dục Hành cạn lời tới nỗi muốn đấm vào không khí.
Hắn nhấc từng bước trở lại bàn làm việc hơi lộn xộn, bình tĩnh ngồi xuống.
Ký ức về cảnh tượng khi nãy sống lại, Tống Nhược Thần đứng rất sát hắn, sợi tóc đen của cậu khẽ cọ trúng vành tai, kế tiếp là… ngửi mùi hương trên cơ thể hắn?