Cậu chưa bao giờ cảm nhận được sự khác biệt hình thể giữa AO trong tiểu thuyết ABO rõ ràng đến thế.
Edit: petichoir
(Chú giải) Khôi phục 回档: Quay trở lại trạng thái ở một thời điểm nào đó trong quá khứ để thay đổi kết quả vốn đã xảy ra.
(Đồng chí nào giữ chuỗi lửa với bạn bè bên TikTok thì hẳn là không xa lạ gì với từ này đâu ha. Chỉ khác là nó cho ta cơ hội sửa sai ở hiện tại, còn truyện phi logic nên sẽ được quay về quá khứ hoy nè. ^^)
–
\”Thư ký Tống, sắp xếp hồ sơ cuộc gọi.\”
\”Thư ký Tống, mời khách đến dự hội nghị thường niên.\”
\”Thư ký Tống, đi đón phu nhân về nhà.\”
\”Thư…\”
\”Thư ông nội mày, muốn ăn đấm à?\” Trong phòng hội nghị rộng lớn, Tống Nhược Thần mở mắt.
Xung quanh vang lên tiếng hít thở khiến người ta ớn lạnh sống lưng.
Tống Nhược Thần: \”……\”
Trời nóng thế?
Không đúng, đây là đâu?
Trước sự phân mảnh của dòng ký ức, hình như cậu đang trên lớp đại học, lắng nghe giáo sư vạch ra kiến thức trọng tâm cuối kỳ.
Song song với câu nói \”Những gì thầy vừa giảng đều là trọng điểm\” của giáo sư, cậu không thể kiềm chế cơn giận, bèn vùng dậy khởi nghĩa, kết quả chân trái vấp chân phải, té lăn quay xuống ghế.
\”Ôi, bạn học, đừng ngất đấy.\” Giọng nói hoảng hốt của giáo sư già văng vẳng bên tai, \”Em biết cái gì thì cái đó chính là trọng điểm có chịu không?\”
Có lẽ bởi vì những thứ cậu biết không đủ để làm một bài thi, cho nên Tống Nhược Thần không tỉnh.
Hiện tại——
\”Thư ký Tống, đi đón Yến Từ về…\” Người đàn ông liên tiếp ra lệnh tạm dừng một lát, \”Thư ký Tống, cậu sao thế?\”
Yến Từ?
Cái tên này nghe quen quá.
Chẳng phải là vai chính thụ trong cuốn tiểu thuyết máu chó kéo dài hơn 500 chương kia sao?
Vừa tới tuần thi cử, thể loại truyện gì cũng trở nên hấp dẫn.
Tối qua cậu đang tìm tài liệu ôn tập, trong lúc vô tình bị trang web đề xuất bộ truyện máu chó này, thế là khinh thường lướt xem phần mở đầu, đọc xong rồi thì lại im lặng.
Sau đó một đêm trôi qua.
Vai chính thụ tự ti nhạy cảm, vai chính công đã thần kinh thô còn không biết sử dụng cái mồm. Giữa hai người có vô số hiểu lầm lớn nhỏ, chướng ngại tình yêu nhiều đếm không xuể, đọc hơn 500 chương mà lòng đau như cắt, tim gan cồn cào…